Hiển thị các bài đăng có nhãn happiness. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn happiness. Hiển thị tất cả bài đăng

5.10.12

Sáng mai thôi



Tôi nghĩ, sớm mai tỉnh dậy, tôi sẽ thiền.

Tôi thích cảm giác được hít và thở không khí căng tràn trong lồng ngực, để biết mình vẫn đang sống. Sống thực sự với niềm vui và những suy nghĩ tích cực. Tôi muốn được trong những giây phút ấy, nghĩ đến những hạnh phúc tôi sẽ có, để mơ mộng và mỉm cười khi mở mắt, tôi thấy trời xanh trong đôi mắt và tiếng gió biển lùa qua từng sợi tóc. Để bắt đầu một ngày mới tươi tắn như thế.

Tôi thích, sáng mai ngủ dậy, được đánh thức bởi giọng nói ấy.

Là con gái, tôi chỉ muốn yêu và được yêu cho đến khi tôi còn có thể. Và mỗi sáng tỉnh giấc, anh ấy sẽ gọi tôi bằng giọng trìu mến cùng tiếng cười sảng khoái nhất khi nghe giọng ngái ngủ trong giấc mơ của tôi. Tôi nghĩ, buổi sáng như vậy thật ngọt ngào biết bao. Không còn chút bất an và lo âu nào nữa.

Tôi muốn, mỗi sáng tỉnh dậy, tôi sẽ pha một ly trà chanh đượm mùi mật ong nồng ấm.

Cuộc sống hàng ngày đều gấp gáp vội vã, chẳng ai chờ đợi ai, thời gian cũng không dừng chân lại. Khoảnh khắc này qua đi, sự việc nào đó lại đến, chúng ta thì quay cuồng trong những toan tính thường nhật mà quên đi giá trị tinh thần cũng cần được dành một chút thời gian. Một tách trà sẽ chẳng lấy đi của bạn bao nhiêu trong số thời gian đang chạy như công-tơ-mét ấy. Một tách trà, chỉ để thấy mình sống chậm lại, và nghĩ khác đi.

Tôi ước, nếu như có thể, mỗi tháng nhấc balo và đi xa đi gần một chuyến.

Xê dịch vốn là chuyện nên làm. Cuộc sống tôi vốn nhạt nhẽo và xoay vòng. Con người tôi càng lặp lại càng mau chán. Tôi nhấc chân và ra đi, để thấy mình tươi mới, để trải nghiệm tình người với người, bao gồm cả tình yêu và tình thương, để không thấy mình lạc lõng và xa cách. Rồi khi trở về, cuộc sống này sẽ thôi không còn đơn sắc, và tình yêu sẽ không chỉ là màu hồng.

Tôi muốn, rất muốn, có được niềm tin vào chính mình. 

Tôi từng nói, tình yêu không phải là vấn đề của mình, tình yêu không đem lại một cách nhìn khác về cuộc sống tôi. Nhưng khi yêu, tôi tin rằng ít nhất cái chết không phải là lựa chọn duy nhất, và sẽ có người quan tâm tôi vì bản thân tôi, không phải bởi bất kỳ giá trị vật chất nào đó tôi có thể có bây giờ và sau này. 

Tôi chỉ muốn có một tình yêu mà ở nơi ấy, niềm tin vào chính mình và tin vào đối phương là điều tiên quyết. Không có nó, tôi không là chính tôi, cũng không tin vào tình cảm nơi anh, sẽ chẳng khi nào đón nhận và hạnh phúc trọn vẹn cho nổi. Không có nó, tôi dù có yêu và được yêu, cũng sẽ bất an là lo sợ đến ngày không còn được đáp trả tình cảm nữa. Mà tôi thì lo sợ ngày đó vô cùng. 

Cho nên, trước khi tin vào tình yêu của một người dành cho mình, cần phải tin vào chính mình xứng với hạnh phúc ấy.

Cho nên, mỗi sớm mai thức giấc, bên tách trà chanh hương mật ong, lắng nghe một giọng nói yêu thương, tôi thường mỉm cười im lặng, để cảm nhận giấy phút ấy là thật.

Và mỗi ngày, giọng nói ấy sẽ cho tôi thêm niềm tin.

Tôi tin mình yêu và đang yêu, bằng tất cả thời gian tôi có.

31.12.11


 Lâu lâu mới mò đến blog. Không phải là mình không có gì để nói, mà mình không muốn nhìn lại mình những phút giây này quá nhiều mà thôi.

Năm nay mọi việc xung quanh mình dường như không có quá nhiều đặc biệt, hoặc giả là mình đã để chúng sang một bên rồi. Cho đến giờ, mình vẫn chưa tìm được chiếc hộp nào có thể cất đi được nỗi nhớ, niêm phong được quá khứ và nén chặt lại những yêu thương.

Mình vẫn thế, cáu giận những khi mệt mỏi, chán nản những khi không may mắn, khóc lóc những khi bất lực, và năm nay, mình biết uống rượu. Mình chưa từng uống rượu trước đó. Mình nghĩ, những thứ phù phiếm đó không nuôi sống được bản thân, và đời mình đã có mục tiêu để phấn đấu. Thế nhưng, rượu đôi khi rất ngọt. Và bạn sẽ không tin đâu, nếu bạn không thử nếm một chút vị của chúng. 

Mình tin là cuộc sống của mình đã kết thúc ở hiện tại. Có lẽ khi người ta biến mất nhiều thứ khỏi tầm tay, người ta sẽ không thiết đến xung quanh nữa. Có lẽ mình đang vậy. Thật ra nhé, địa ngục mới chỉ bắt đầu. Chỉ là, mình sẽ lựa chọn cuộc sống mình ngắn hay dài bao lâu mà thôi. Điều đó thì đơn giản hơn nhiều.

Tổng kết cuối năm không có gì quá thừa thãi. Mình nhớ thời khắc này năm trước, khi mình đặt ra mục tiêu cho cuộc sống mình năm nay, một năm tuổi đầy biến động. Còn giờ đây mình đã có thể nói: mình chẳng hoàn thành được điều gì cả, thậm chí còn be bét chúng ra. Hài hước vậy đấy.

Nói chung thì, trải qua 365 ngày nước mắt và mỉm cười, mình vẫn có mẹ và em trai và bạn bè.

Mọi sự vẫn ổn. Mình nghĩ thế là đủ.

Ngày mai mình sẽ được ngủ nướng. Ấy là hạnh phúc vậy :")





Chúc một năm mới đầy đủ, tất cả mọi người quanh mình, an lành và may mắn.


1.8.11

Mừng ngày bão tan ~

Mừng tôi bước qua tuổi 25 thật vừa đủ và trọn vẹn.

Tôi chỉ muốn nói như thế. Vừa đủ.

17.2.11

Lần đầu đến nha sĩ



Về đến nhà phát là phải nhảy ngay vô đây để kể lể vụ này cho ra ngô ra khoai, thề rằng lần sau nếu có xui xẻo phải đến gặp các anh/chị/cô/chú bác sĩ nữa thì còn biết đường mà ... hành xử :))

Chuyện là đôi răng số 8 đã hành hạ mình suốt một năm nay. Cứ hết bên trái đau lại đến bên phải nhức nhối. Đợt trước đi lấy cao răng đã được khuyên là răng số 8 bên trái của mình mọc lệch do khít hàm, nếu không nhổ thì sẽ bị lợi trùm, lâu dần bị nhiễm trùng và hoại tử. Eo ôi, toàn từ ngữ chuyên nghành nghe thật ghê rợn ấy chứ. Nhung mà hồi đó mình không nhớ, cũng không nghĩ gì cả. Với lại, nếu như so với cái răng số 8 bên phải thì mình có thể cắn răng chịu đau còn đỡ hơn phải đi gặp nha sĩ. Thế là quên tiệt nó mất.

Mà mình thì có rất nhiều thói xấu. Thói xấu hôm nay phát hiện ra là mình hãi phải gặp gỡ các bác sĩ. Minh sợ đau như một đứa trẻ sợ tiêm (thực ra là "đứa lớn" như mình cũng sợ tiêm =.= ). Thế nên càng hạn chế gặp họ càng tốt, càng không phải đến gặp họ càng tốt. Năm trước mới vào làm, toàn bộ công ty đi khám định kì, phải chích máu để thử, mình hãi rụng rời chân tay. Có người tỉ tỉ tê mãi mới chịu nhắm mắt đưa tay cho họ chích. Phải nói là ám ảnh từ cái hồi mươi tuổi đi tiêm phòng bệnh định kì, gặp ngay phải thằng cha nó tiêm nhầm ven chảy máu đến giờ mình vẫn không quên. Tiên sư nhà nó ! Làm mình nghĩ xấu cho bao nhiêu các anh chị cô bác bác sĩ mình gặp sau này chứ.

Chiều nay mẹ dắt mình đến tận phòng khám tư nhân của nha sĩ Hoàn. Bác ấy về hưu rồi, trông cũng không đến nỗi làm mình sợ. Bác ấy rót nc trà cho mình, hỏi thăm rồi sau đó xem nha tình trạng răng. Tình hình là răng của mình bị trùm lợi rất nhiều, cần phải cắt bỏ phần lợi đó đi. Hoặc là còn phải chịu đau rất nhiều lần nữa cho đến khi chiếc răng số 8 này mọc hết. Mà hàm răng của mình lại thuộc loại răng sít (theo các cụ xưa là mình rất "kiết xu" đó nha các tình yêu, khửa khửa ~ ). Hê hê ý mình là răng mình mọc khít rồi nên răng số 8 phải chèn lợi mới được nhô ra khoe hàng. 

Vâng, tiên sư nhà răng, cuối cùng thì mình đành chấp nhận cắt phần thịt thừa đó đi để tránh hậu họa về sau. Lỗi này là do tự nhiên nó thế, không phải do mình.

Đàu tiên, nằm yên vị trên ghế nóng, nha sĩ sẽ sát trùng chỗ răng cần cắt bỏ lợi bằng loại thuốc đắng. Nhổ và súc miệng bên cạnh. Bác sĩ sẽ tiêm thuốc gây tê cục bộ. Sau khi tiêm xong thì toàn bộ cơ hàm bên trái của mình có không có cảm giác gì hết, và miệng mình như có cục thị thừa ở trỏng vậy. Rồi bác sĩ dùng 1 tay cố định miệng, tay kia dùng kìm to để khêu lớp lợi đã bị răng trên nghiền nhéo nhèo nheo ra, cố định nó. Sau đó lấy kìm cắt, cắt 3 nhát phăng teo một cục thịt. Tiếp theo 3 nhát nữa đi toi cục thịt thứ hai. Cuối cùng, bác sĩ lấy kìm nhỏ hơn để cắt bỏ những chỗ chưa được gọn. Thật sự không có cảm giác gì, chỉ ngửi thấy một mùi thuốc lá từ tay nha sĩ mà thôi.

Khi đó, mình được biết là thuốc tê có tác dụng trong 40'. Tức là sau đó mình sẽ biết đến cảm giác đau mà hiện giờ mình ngồi đây và đang cảm nhận nó, hức. Cắt xong phần lợi trùm, nha sĩ sẽ thấm máu, rồi sát trùng và phun thuốc chống chảy máu vô vết thương. Rồi lại thuốc sát trùng và cuối cùng là vệ sinh sạch sẽ. Sau khi làm xong, phần miệng bên trái cua mình xanh lè, và cổ họng thì đắng nghét vị thuốc. Tuy nhiên, thuốc này bạn có thể nuốt được ~

Trong lúc làm những việc này, mẹ mình đi chơi nhà bạn gần đó và trở về lúc kết thúc để đón mình về. Tất cả diễn ra trong khoảng 20'. Mình dự trù thời gian để đi mua thuốc 1 số thuốc giảm đau theo đơn của nha sĩ rồi về nhà, nấu một nồi cháo trắng, định bụng lát nữa sẽ ăn với ruốc. Giờ thì mình ngồi đây để kể câu chuyện này, cảm giác nhẹ nhõm hẳn dù cơn đau đang bắt đầu do thuốc tê đã hết tác dụng.

Nha sĩ hóa ra không đáng sợ như mình nghĩ, hoặc là vị bác sĩ có mùi thuốc lá ở bàn tay này khiến mình cảm thấy yên tâm khi nuốt trọn nỗi sợ hãi vào lòng, và nhắm mắt để họ hoàn thành nhiệm vụ cứu lấy cuộc đời ăn uống của mình  =))

Tóm ại, từ giờ mình có thể ăn uống ngon lành được rồi. Bravo !!!

21.9.10

Cuốn sách và một tách trà chanh


Trước đây tôi đã từng nói

Em sẽ sống thật lâu và thật hạnh phúc

Có điều, những cảm giác khi đó hoàn toàn mơ hồ về thứ gọi là hạnh phúc, cứ luôn cho rằng hạnh phúc là sự vui vẻ nhất thiết phải đi kèm với tiếng cười. Trong những phút giây thoải mái đó thì vẫn còn đấy sự nghi hoặc chính mình, rằng "bao lâu nữa mọi chuyện kết thúc..?"

Sự thực là, trải qua những khoảng thời gian khó khăn của bản thân, luôn đau khổ bi ai, than thân trách phận khôn nhường. Rồi một ngày, vì không chịu đựng nổi nữa, vì đã bấu víu quá lâu vào những giấc mơ, vào anh ấy, vào bạn bè, vào gia đình bé nhỏ, vào những người thân đã luôn ở bên cạnh mình vô điều kiện, vì thế nên mới muốn thẳng lưng lên mà mỉm cười thật tươi tắn. Phải học cách sống sao cho khi nghoảnh đầu nhìn lại, nhất thiết phải là một con đường đầy ánh sáng, và tiến lên một phía trước cũng tràn ngập ánh sáng. Như thế có làm được hay không lại là chuyện còn dài mãi, nhưng trong suy nghĩ thì cũng chính là thay đổi bản thân rồi.

Lúc đó, cảm giác về hạnh phúc thật mơ hồ. Lúc đó, mơ màng có thể nhìn thấy được, tuy rằng không thể nắm bắt được. Nhưng trong lòng có niềm tin rất kiên định. Đến bây giờ lòng tin đó vẫn vẹn nguyên.


Hạnh phúc, có lẽ là khi mẹ đi làm về, khi thì mang theo trái táo, trái đào, khi thì mang theo bát cháo gà thơm phức, khi thì bưng tách cacao nóng cho mình.

Hạnh phúc, có lẽ là lúc đi học về tối trời, hẹn bố đi ăn nơi quán quen, gọi món bò xào, bố thì không ăn dưa còn mình thì thật nhiều rau. Ăn xong, ôm lấy dáng hình gầy gò của bố, ngả lưng để bố đèo về.

Hạnh phúc, là khi hứng lên, gọi điện cho em trai, nói chuyện trên giời dưới biển với những cách gọi chỉ riêng hai chị em mà thôi, Cún vẫy đuôi ah ~

Hạnh phúc, là khi rảnh rỗi đi chợ mỗi sáng mỗi chiều, mua được nhưng thức ăn tươi ngon, chỉ nghĩ đến những món ăn mình sẽ chế biến, trong lòng rất ấm áp.

Hạnh phúc, có thể cũng chính là những tiếng cười vui vẻ, cũng có thể là những khoảnh khắc im lặng bên bờ biển với ly trà đá, hay ly nâu lắc với anh, với bạn. Cảm giác thời gian dịu ngọt và bình yên làm sao..

Hạnh phúc, có thể là khi nghĩ đến người xa xôi cách biệt không gian và thời gian, nhớ những nụ cười mang đến hạnh phúc. Nỗi nhớ làm day dứt đến không ngờ, để rồi tất cả chỉ còn là những hình dung về nhau. Rất buồn, cũng rất lưu luyến, nhưng không có cách nào khác. Thời gian thực sự đã nhấn chìm khoảng cách, và cũng nhấn chìm luôn tình yêu đó.

Có thể là hạnh phúc, khi ở bên một người mình yêu nhưng không thể yêu mình không ?

Hay sẽ là hạnh phúc, khi ở bên một người yêu mình rất nhiều nhưng mãi không thể toàn tâm toàn ý với người đó ?

Hạnh phúc, có lẽ là một kiểu nương tựa lẫn nhau.



Từ đó mà nói, tôi chỉ cần không làm ra vẻ nữa, chỉ cần cứ ở đây, với những thứ này, ngày ngày tìm kiếm và tạo niềm vui, ngày ngày tháng tháng bước chân vững chãi với thời gian, lúc chán thì dừng chân và chờ đợi.. rất có thể cuộc sống sẽ dài, hoặc sẽ ngắn, hoặc vừa dài vừa ngắn. Nhưng nhất thiết phải là một cuộc sống có tiếng cười, có nỗi nhớ và có hạnh phúc, giống như thiên đường chính là chiếc giường chăn ấm đệm êm kia ngày ngày gắn bó không rời. Chính là một thiên đường nhỏ vậy.

Luôn hiện diện như vậy đấy thôi.